Ems' Review

  • Ems' Review

    [Ems’ Review] Mãi đừng xa tôi – Kazuo Ishiguro

    Tôi tìm quyển sách này trong lúc đi tìm kiếm cái giọng điệu văn chương nào đó khiến tôi phải suy ngẫm như lúc tôi đọc Murakami. Và tất nhiên, Murakami và Ishiguro chẳng có gì tương đồng nhau ngoài việc cùng là người Nhật và cùng dựng nên cái thế giới giả tưởng trong văn chương của mình. Cái thế giới khiến người ta không ngừng suy ngẫm: “Liệu nó có thật rồi sao?” “Đừng mãi xa tôi” – tên tiếng Anh là Never let me go – quyển tiểu thuyết viết bằng tiếng Anh (do ông người Anh gốc Nhật) – trong bối cảnh của nước Anh những…

  • Ems' Review

    [Ems’ Review] Người truyền ký ức – Lois Lowry

    Nếu có ai đó từng trải qua nỗi đau mất người thân hay một vài lần tan vỡ trong tình yêu, hay chỉ là tổn thương hay mất mát mà chẳng thể nói thành lời, ắt hẳn sâu trong thâm tâm mình, ai cũng mơ ước thế giới bỗng nhiên không có đau khổ, không mất mát, không lo âu, không căng thẳng… đại loại là một thế giới không bị điều khiển bởi cảm xúc. Đó là thế giới của Jonas, qua bàn tay nhào nặn điêu luyện của Lois Lowry. Phải có một lí do nào đó mà câu chuyện của bà mới được sử dụng giảng dạy…

  • Ems' Review

    [Ems’ Review] Cô gái mất tích – Gillian Flynn

    Tôi vẫn nhớ lần đầu xem bộ phim “Cô gái mất tích” được chuyển thể từ quyển tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Gillian Flynn vào năm tôi 23 tuổi. Lần thứ hai tôi đọc sách – phiên bản tiếng Việt lúc một người quen của tôi chuẩn bị lập gia đình. Và lần thứ ba, tôi cũng đọc quyển sách này – phiên bản tiếng Anh lúc chính bản thân tôi chuẩn bị lập gia đình. Cả ba lần dù tôi mục sở thị tác phẩm này, tôi cũng chỉ có cùng một cảm giác: Nếu bạn muốn tình yêu của mình mãi màu hồng, gia đình của…

  • Ems' Review

    [Ems’ Review] Phía Nam biên giới, Phía Tây mặt trời – Haruki Murakami

    Nếu có ai đó hỏi tôi rằng “Đọc tiểu thuyết của Murakami có gì hay?”, tôi sẽ trả lời rằng: Chẳng có gì hay ho ở trong đó cả, chẳng có gì có ý nghĩa hết. Nhưng nó vẫn cứ làm mình không yên, đặc biệt quyển “Phía Nam biên giới, Phía Tây mặt trời”.  Mình sẽ không bàn về tên của quyển tiểu thuyết, vì đôi lúc, nằm giữa việc xác định phương hướng và vật thể nằm đó làm mình lẫn lộn mọi thứ, nơi mình muốn đến, mình là ai, mình muốn mình là ai? Nhưng có vẻ nhân vật chính – Hajime của Murakami cũng có…

  • Ems' Review

    [Ems’ Review] Cuộc săn cừu hoang – Haruki Murakami

    Hầu hết những cuốn tiểu thuyết khác của Murakami đều không dễ đọc. Chỉ riêng “Cuộc săn cừu hoang” lại dễ đọc, nhưng cũng khiến người ta nghẹt thở. Không nghẹt thở sao được, khi mở đầu câu chuyện của nhân vật chính (không có tên) là một đám tang của cô gái “ngẫu nhiên” mà anh từng gặp trên đường trưởng thành của mình. Cái chết ở năm hai mươi sáu tuổi, quá trẻ dành cho một đời người, nhưng quá muộn cho ước muốn của cô. Nhân vật đó có thể đóng vai là “nhà tiên tri” cho những tình huống phiêu lưu đầy bất thường về sau…